Ơi, những công trình!


Đón tết, vui xuân cùng chúc nhau những gì tốt đẹp cho ngày mai. Tôi bồi hồi, xúc động nghĩ về những ngày đã qua… khi nghe kể rằng:

Hồi quê mình mới giải phóng. Nhân dân huyện Hương Điền (tức Phong điền và Hương Trà bây giờ) đi tới công trình xây dựng cho tương lai. Lực lượng thanh niên tiên phong làm nên công trình thủy lợi Hòa Bình Chương (tên gọi tắt ba xã Phong hòa, Phong bình và Phong Chương).

Ơi, những công trình!

Con kênh đào từ cầu Mụ Tú( làng Ưu Điềm) chạy qua cánh đồng xã Phong Bình và con Đê uốn lượn, ôm ấp các làng xã Phong Chương. Ước vọng miền quê trù phú; lớp lớp cha anh đã “lấp hố bom” cho quê hương mình tươi đẹp hôm nay.

Bằng ý chí và khát khao của tuổi thanh xuân ; những đôi vai gồng gánh, những cánh tay, trí tuệ và tình yêu của tuổi trẻ thời ấy đã dệt nên khúc ca ngày mùa bất tận cho quê nhà. Thời ấy; củ khoai củ sắn hay cái kẹo dừa, bánh đường đen nấu kẹo đậu phộng cũng đủ ngọt bùi cho những đêm văn nghệ của đoàn thanh niên. Bên ánh lửa bập bùng tiếng đàn guitar của anh chị vang lên bài ca yêu quý quê hương. Bởi qua bao năm bom đạn… đất mẹ hồi sinh là ước mơ, hạnh phúc của bao người.

Nhịp sống diễn tiến vượt thời gian!

Cuộc sống có những lúc thăng trầm. đâu đó những muộn phiền nhưng âm vang như mãi còn đây.

Nếu ai có dịp về quê tôi; xa xa đã trông thấy con đê vững chãi, kiêu hãnh trước nắng gió, bão lũ. Ngày đêm âm thầm chìa bàn tay che chắn, tưới mát cho các cánh đồng. hứa hẹn những vụ mùa bội thu, no đủ. Tôi thầm cảm ơn, cảm kích tất cả. lòng đầy tự hào…

Gió xuân nhè nhẹ, mơn mang ru tôi ngủ… giấc nồng say đêm quê nhà. Chợt tỉnh giấc khi tiếng đò dọc từ sông Ô Lâu vọng lại… ôi, binh yên!

Trong sương mai lá biếc; vạn vật đâm chồi, nẩy lộc. cuộc đời đơm hoa, kết trái. Tôi như sống trong mơ… mùa xuân vẫy gọi! tôi vội vàng ra cửa… bình minh trước hiên nhà.

Em và tôi cùng nô đùa, tắm mát ở sông quê. Những ngày hè nắng nực. những đêm trăng hò hẹn…

Em nói: em tưởng con đê làng mình có tự trời sinh!?

Mượn lời thơ…, tôi bông đùa:

“trời đã sinh ra em!

Để mà xinh mà đẹp.

Trời đã sinh ra anh!

Để yêu em tha thiết.”

…. Nụ hôn nồng nàn tựa hương lúa ngạt ngào vươn tỏa với trời xa.

 
Xuân Huy

Nội dung bình luận

Chỉ chấp nhận bình luận bằng tiếng Việt có dấu, những bình luận sai qui định sẽ bị xóa.

Nhấn Shift + Enter để xuống dòng. Bình luận tối đa 300 ký tự. 0 ký tự
Không có bình luận nào
Scroll To Top